Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2016

Sau tiết lộ sốc, vụ Nga - Mỹ với 16,5 tỷ sẽ thế nào?

- Phiên tòa xét xử Hoa hậu người Việt tại Nga năm 2007 vừa qua đã làm nóng dư luận. Một câu chuyện hoàn toàn khác chưa từng được nhắc tới trong bản cáo trạng đã được Hoa hậu bất ngờ khai tại tòa. Điều gì đã khiến cô im lặng trong suốt quá trình điều tra?

Hoa hậu, đại gia và 16,5 tỷ đồng

Theo cáo buộc của cơ quan công tố, năm 2009, qua mạng xã hội, Trương Hồ Phương Nga quen ông Mỹ (SN 1979, ngụ quận 7, TP.HCM). Giữa năm 2012, người đẹp nói với ông Mỹ là cô có nhiều bạn bè thân thiết trong giới bất động sản, có thể mua giúp nhà giá rẻ. Tin tưởng, ông M. đã giao cho Nga 6 tỷ đồng (3 tỷ được chuyển vào tài khoản của Nguyễn Đức Thùy Dung, SN 1989, cũng là bị cáo trong vụ án) để nhờ mua căn nhà ở quận 5.

Trương Hồ Phương Nga, Hoa hậu lừa đại gia, 16,5 tỷ đồng, hợp đồng tình ái với đại gia
Trương Hồ Phương Nga được dẫn giải đến tòa vào sáng 21/9.

Sau đó, Nga nói với đại gia M. căn nhà ở quận 5 không mua được và chuyển sang giới thiệu cho ông M. mua biệt thự trên đường Trần Não, quận 2 với giá 16,5 tỷ đồng. “Anh Mỹ đồng ý và hẹn 3 tháng chuyển tiền”, bản cáo trạng nêu.

Cáo trạng cũng cho rằng sau 3 tháng trên không thấy ông Mỹ chuyển tiền nên Nga chuyển sang làm giả một tờ Thỏa thuận nguyên tắc với nội dung đã đặt cọc mua căn nhà số 7 Nguyễn Trãi (quận 1, TP.HCM) để giới thiệu cho ông Mỹ mua giá rẻ. Vị đại gia đã chuyển tổng cộng 16,5 tỷ đồng tiền mua nhà nhưng bị người đẹp chiếm đoạt. Ông Mỹ làm đơn tố cáo, trưa 19/3/2015, Phương Nga bị bắt.

Suốt quá trình điều tra, Nga im lặng. Cô không trả lời bất cứ câu hỏi nào của cơ quan điều tra về những nội dung liên quan đến vụ án. Tuy nhiên “căn cứ vào lời khai của Nguyễn Đức Thùy Dung, căn cứ vào bản Thỏa thuận nguyên tắc…có đủ cơ sở kết luận Trương Hồ Phương Nga phạm tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản”, cáo trạng kết luận.

Với số tiền bị cáo buộc đã chiếm đoạt 16,5 tỷ đồng, mức án cao nhất là Hoa hậu đối diện lên đến tù chung thân.

Có hay không “hợp đồng tình ái”?

Phần xét hỏi tại tòa “nóng” ngay từ khi mới bắt đầu. Nguyễn Đức Thùy Dung kêu oan và khẳng định cô và Hoa hậu Phương Nga không lừa đảo. Cô gái này nói rằng chỉ biết giữa Nga và ông Mỹ có quan hệ tình cảm. Một tình tiết lập tức gây chú ý là Dung khai giữa vị đại gia và Hoa hậu có một bản “hợp đồng tình cảm” được gửi qua email.

Trương Hồ Phương Nga, Hoa hậu lừa đại gia, 16,5 tỷ đồng, hợp đồng tình ái với đại gia
Bị cáo Nguyễn Đức Thùy Dung trả lời thẩm vấn.

Về những lời khai nhận tội trong quá trình điều tra, Dung nói khi mới bị bắt tinh thần cô rất hoảng sợ, bị áp lực từ cơ quan điều tra, muốn kết thúc sớm vụ án nên mới khai theo sự hướng dẫn...

Đến lượt mình, Phương Nga rành rọt với những lời khai đầy bất ngờ. Người đẹp cho biết, năm 2012 giữa cô và đại gia Mỹ phát sinh quan hệ tình cảm. Dù có tình cảm thật nhưng thời điểm đó ông Mỹ đã có gia đình.

“Lúc ấy bị cáo đã 25 tuổi rồi, bị cáo không còn trẻ nữa, bị cáo không cần một danh phận nhưng bị cáo muốn có cái gì đó để ổn định cuộc sống, bị cáo không muốn rong chơi nữa”, Hoa hậu khai.

Theo người đẹp, khoản tiền 16,5 tỷ đồng chính là số tiền cô đề nghị ông Mỹ phải trả để duy trì mối quan hệ (bao gồm cả quan hệ tình dục). Sau thời gian suy nghĩ, ông Mỹ đã lập bản hợp đồng tình cảm với nội dung người đẹp phải duy trì mối quan hệ với mình trong vòng 7 năm, nếu phá vỡ thỏa thuận cô phải trả lại tiền. Về bản hợp đồng, Nga khai chỉ được lập 1 bản do ông Mỹ giữ, Nga đã phải lăn tay vào bản hợp đồng này.

Lời khai của đại gia

Ngoài những tình tiết trên, Nga cũng nhắc đến 2 nhân vật không được nhắc đến trong cáo trạng đó là chị T. và chị M.P.(cũng hoạt động trong làng giải trí).

Khai với tòa, Hoa hậu người Việt tại Nga năm 2007 cho rằng sau thời gian quen nhau giữa cô và ông Mỹ nảy sinh mâu thuẫn. Cô đem chuyện tâm sự với chị T. và M.P. Sau đó, chị P. cho biết ông Mỹ đang có ý định tố Nga bán dâm. Tin lời, khi cơ quan điều tra mời lên làm việc, Nga đã khai sau đó làm giả các giấy tờ theo hướng dẫn của người phụ nữ tên P.

Trương Hồ Phương Nga, Hoa hậu lừa đại gia, 16,5 tỷ đồng, hợp đồng tình ái với đại gia
Hai bị cáo tại tòa.

“Khi bị bắt tạm giam bị cáo không hiểu sao những gì mình làm đều có trong tay ông M. Từ đó, bị cáo mới nghi ngờ chị P., bị cáo quyết định im lặng không khai báo cho đến nay”, Hoa hậu trình bày.

Có mặt tại tòa, ông Mỹ chỉ nói ngắn gọn rằng những lời Nga trình bày “không đúng sự thật”. Sau đó, vị đại gia đưa ra lý lẽ tố cáo người đẹp chiếm đoạt tiền tương tự nội dung bản cáo trạng.

Tòa hỏi “quá trình chuyển tiền nhờ Nga mua nhà, ông có tìm hiểu, có biết địa chỉ cụ thể, vị trí cũng như tính pháp lý của căn nhà không?”- “Tôi tin tưởng Nga nên không hỏi và bản hợp đồng nguyên tắc cũng không cho phép tôi gặp chủ nhà”, đại gia nói. Ông nói chỉ tham khảo giá trên thị trường, tìm hiểu thông tin trên mạng để biết căn nhà ở khu vực nào…chứ chưa có thông tin nào cụ thể.

Trước những tình tiết đầy mâu thuẫn, HĐXX đã tuyên hoãn phiên tòa, trả hồ sơ điều tra bổ sung.

Vụ án sẽ ra sao?

Trong một diễn biến khác, sau khi HĐXX trả hồ sơ điều tra bổ sung, ngày 22/9, mạng xã hội xôn xao khi xuất hiện hàng loạt hình ảnh được cho là đã chụp lại nội dung email đại gia Mỹ đã gửi cho Phương Nga. Theo đó, email này đề cập đến nội dung bản “hợp đồng tình cảm” với nhiều tình tiết trùng khớp với lời khai của Hoa hậu tại tòa như số tiền 16,5 tỷ đồng, quãng thời gian thực hiện là 7 năm...

Trao đổi xung quanh vụ án, luật sư Vũ Quang Đức – Đoàn luật sư TP.HCM cho rằng quyết định trả hồ sơ điều tra bổ sung của HĐXX là đúng quy định pháp luật và cũng hợp lòng người.

Bởi lẽ, suốt quá trình điều tra, Phương Nga im lặng, đến khi ra tòa bị cáo mới trình bày nên đây được xem là tình tiết mới. Đây là tình tiết có thể làm thay đổi bản chất vụ án nên cần phải điều tra, xem xét.

Theo luật sư Đức, nếu kết quả điều tra xác định lời khai của Phương Nga về bản thỏa thuận hợp đồng tình cảm với ông Mỹ là đúng sự thật, Nga đã nhận là 16,5 tỷ đồng là để thực hiện thỏa thuận thì đây chỉ là quan hệ dân sự, không phải là vụ án hình sự với tội danh “lừa đảo chiếm đoạt tài sản”.

Tuy nhiên, nếu là quan hệ dân sự thì bản hợp đồng này là trái pháp luật dẫn đến vô hiệu vì vi phạm những điều cấm. Khi hợp đồng vô hiệu, các bên có nghĩa vụ “hoàn trả cho nhau những gì đã nhận”.

Ngược lại, nếu có căn cứ cho rằng bản hợp đồng này không có thật, là “bịa đặt” thì cơ quan tố tụng tiếp tục tiến hành quá trình tố tụng tiếp theo theo quy định của pháp luật.

Như vậy, người phụ nữ tên M.P. trong vụ án là ai? Có hay không bản hợp đồng tình ái giữa Hoa hậu và đại gia? Số phận pháp lý Trương Hồ Phương Nga sẽ ra sao? Dư luận phải chờ cơ quan chức năng vào cuộc điều tra, làm rõ.

M.Phượng

Chính sách ngoại ngữ của ông Lý Quang Diệu

Là một sinh viên Singapore từng đi du học, tôi thường nói về cách mình được nuôi dạy để trở thành con người của ngày hôm nay. Một buổi sáng thứ Hai khi đang ở nhà, tôi nghe tin người cha của đất nước Singapore hiện đại Lý Quang Diệu đã qua đời.

Chính sách ngoại ngữ, Lý Quang Diệu, giáo dục Singapore, tiếng Anh
Lý Quang Diệu được coi là "cha đẻ" của đảo quốc Singapore

Ông đã có một trận chiến với bệnh viêm phổi nặng sáng hôm đó, nhưng trong suốt cuộc đời mình, ông đã giành chiến thắng nhiều trận chiến khác.

Có những cuộc chiến sống còn đã được lưu lại trong những cuốn sách giáo khoa lịch sử của chúng ta.

Ông lãnh đạo một quốc gia nghèo tài nguyên thiên nhiên, không có nội địa, gần như là không có thứ gì. Cũng có sự trừng phạt thẳng tay với những người bất đồng chính kiến, những chính trị gia đối lập – việc mà ông cho là cái giá cần thiết cho trật tự xã hội và thành tựu về kinh tế.

Chính sách song ngữ của ông là thứ mà tôi muốn nói đến. Là một người trẻ tương đối thành công – đủ để kiếm được một suất ở trường đại học Mỹ, tôi thấy bản thân và khả năng ngôn ngữ của mình được gói gọn trong tầm nhìn của ông.

Khi Singapore giành được độc lập từ Malaysia vào năm 1965, Lý Quang Diệu đã biết rằng đất nước nghèo tài nguyên này cần có một mô hình kinh tế độc nhất.

“Chúng tôi biết rằng nếu chúng tôi giống như những người láng giềng, chúng tôi sẽ chết” – ông Lee chia sẻ với New York Times vào năm 2007. Khi các cường quốc thực dân từ bỏ sự cầm quyền, nhiều người muốn củng cố bản sắc của mình như một quốc gia độc lập bằng cách loại bỏ sự ảnh hưởng của phương Tây.

Năm 1966 Thủ tướng Diệu đã ra chỉ đạo tất cả học sinh cần phải học tiếng mẹ đẻ của mình.

“Nếu chỉ đơn ngữ trong tiếng mẹ đẻ của chúng ta, chúng ta sẽ không kiếm sống được. Còn nếu đơn ngữ tiếng Anh sẽ là một trở ngại” – ông viết trong hồi ký của mình. “Chúng ta sẽ mất bản sắc văn hóa, sự tự tin về bản thân và về vị thế của mình trong thế giới này”.

Chính sách song ngữ của ông Diệu đã gây ảnh hưởng vì nó giúp Singapore trở nên chuyên nghiệp với lực lượng lao động toàn cầu hóa.

Chính sách ngoại ngữ, Lý Quang Diệu, giáo dục Singapore, tiếng Anh
Lý Quang Diệu là người rất quan tâm tới giáo dục

Trong một bức thư gửi con trai Thủ tướng Diệu – Thủ tướng Lý Hiển Long, Tổng thống Trần Khánh Viêm có viết:

“Người Singapore ngày nay có thể tận dụng tình trạng song ngữ và song văn hóa để nắm bắt những cơ hội thể hiện bản thân mình khắp thế giới”. Một lực lượng lao động nói tiếng Anh sẽ trở thành nguồn lực tốt nhất của Singapore, tôi biết được điều này trong các lớp học lịch sử ở trường trung học, bởi vì lúc đó chúng ta có thể thu hút đầu tư trực tiếp của nhiều quốc gia ở phương Tây. Với uy thế về kinh tế của Trung Quốc, nhiều người Singapore nói tiếng Trung (người Trung Quốc chiếm ¾ dân số Singapore) cũng có thể tận dụng các cơ hội của mình. Trung Quốc là đối tác thương mại hàng đầu của Singapore vào năm 2013, với hợp tác thương mại song phương lên tới 91,4 tỷ đô la.

Trong những năm đầu lập quốc, đây cũng là một công cụ gắn kết xã hội đối với một quốc gia được tạo thành từ người Trung Quốc, người Malay và người Ấn Độ gốc Do Thái.

Tiếng Anh cho họ một nền tảng để giao tiếp xã hội cũng như cạnh tranh ở trường học trên cơ sở bình đẳng, nhưng tiếng mẹ đẻ giúp họ giữ được gốc gác. Nó giúp xoa dịu những căng thẳng về sắc tộc – yếu tố có thể cản trở sự phát triển về kinh tế.

Thủ tướng Diệu được báo chí gọi là “cha đẻ” của Singapore – với tôi, đó là một sự đánh giá công bằng, bởi vì tôi thấy hành trình cuộc đời tôi gói gọn trong quan điểm của ông.

Kể từ khi tốt nghiệp phổ thông, vốn tiếng Trung của tôi trở nên mai một – nhưng những năm tháng học ngôn ngữ này đã giúp tôi có được cảm giác trực quan về thứ mà một số người gọi là ngôn ngữ khó học nhất thế giới.

Khả năng đọc các tài liệu tài chính bằng tiếng Trung và dịch các bài báo (dù là với một cuốn từ điển Trung-Anh bên cạnh) không chỉ giúp tôi trong công việc, mà còn định hình hướng đi trong sự nghiệp của tôi - một nhà báo theo dõi các nền kinh tế mới nổi của châu Á.

Ở trường, khi bạn bè người Ấn và người Malay của tôi bỏ các lớp học tiếng mẹ đẻ, tôi vẫn luôn nhắc nhở mình rằng hoàn cảnh và văn hóa khác biệt cần được hiểu và tôn trọng. Việc học song ngữ dạy tôi một bài học quan trọng về việc sống giữa các nền văn hóa khác biệt. Nó giúp tôi rất nhiều khi sống ở một quốc gia đa văn hóa như Mỹ.

Nhưng có lẽ điều thú vị nhất trong chính sách song ngữ của Thủ tướng Diệu là cá nhân ông đã rất khó khăn trong việc vật lộn với tiếng Trung. Bố mẹ nói tiếng Anh hoàn toàn. ông kể lại những khó khăn của mình khi học thứ tiếng này trong cuốn sách “Thách thức cả đời tôi: Hành trình song ngữ của Singapore”.

Với ông, học tiếng Trung là một trận chiến khó khăn – giống như những thử thách trong sự nghiệp chính trị của ông để giúp một hòn đảo nhỏ bé sống sót và sau đó là phát triển mạnh mẽ. Tôi thực sự biết ơn sự kiên trì của ông.

Bài viết của Yunita Ong – nhà báo phụ trách khu vực châu Á của Forbes.

  • Nguyễn Thảo (Theo Forbes)

Các trường ĐH Y sẽ rút thời gian đào tạo xuống 4 năm

Thời gian đào tạo đại học hệ chính quy tại các trường ĐH Y sẽ thống nhất rút xuống còn 4 năm, kể cả đối với ngành y đa khoa và y học dự phòng (hiện đào tạo 6 năm).

Theo đó, sau khi hoàn thành 4 năm học tại trường, sinh viên sẽ được cấp bằng cử nhân Y khoa. Tiếp đó, những người muốn học tiếp sẽ phân thành 2 hướng: Hệ hành nghề khám chữa bệnh do Bộ Y tế quản lý và Hệ nghiên cứu do Bộ GD-ĐT quản lý.

đào tạo ngành y, đào tạo y khoa, trường đại học y
Đề xuất mô hình đào tào ngành y khoa mới. Nguồn: Bộ Y tế.

Những người không muốn học tiếp có thể trực tiếp tham gia thị trường lao động.

Đối với những người lựa chọn hướng hành nghề khám chữa bệnh, sẽ phải học thêm 2 năm để được cấp bằng Bác sỹ Y khoa. Tuy nhiên, những người được cấp bằng này vẫn chưa được hành nghề mà cần phải trải qua thêm 1 năm tiền hành nghề thực hành tại các bệnh viện.

Sau khi kết thúc một năm thực hành tại bệnh viện, những người này phải trải qua một kỳ thi cấp quốc gia cấp chứng chỉ hành nghề phạm vi đa khoa. Những người được cấp chứng chỉ mới được bắt đầu hành nghề.

Để trở thành bác sĩ chuyên khoa, các bác sĩ y khoa sẽ phải học và thực hành tại các bệnh viện thêm 2-3 năm chuyên khoa sau đó thi cấp chứng chỉ hành nghề phạm vi chuyên khoa. Tiếp đó, để trở thành bác sĩ chuyên khoa sâu, phải học và thực hành tại các bệnh viện thêm từ 2 năm trở lên và thi cấp chứng chỉ hành nghề một lần nữa.

Đối với những người lựa chọn hướng nghiên cứu do Bộ GD quản lý thì phân thành 2 giai đoạn: Thạc sĩ đào tạo 2 năm và Nghiên cứu sinh đào tạo 3-4 năm, lấy bằng tiến sĩ.

Tham chiếu đối với khung trình độ quốc gia thì các cử nhân Y khoa tương đương với khung trình độ bậc 6. Các bác sĩ Y khoa tương đương khung trình độ bậc 7 còn các bác sĩ chuyên khoa tương đương khung trình độ bậc 8.

Thông tin về mô hình đào tạo mới của ngành Y được đưa ra tại Hội thảo chia sẻ kinh nghiệm quốc tế về đào tạo nguồn nhân lực y tế diễn ra sáng nay, 23/9.

Nhiều bất cập trong đào tạo ngành y

Theo thông tin từ Bộ Y tế, hiện tại, dự thảo Nghị định về tổ chức đào tạo thực hành y khoa đã hoàn tất và sẽ trình Chính phủ phê duyệt vào đầu tháng 10 tới đây.

Đại diện Bộ Y tế cho hay, đề xuất đổi mới đào tạo ngành y khoa xuất phát từ chính thực trạng đào tạo còn nhiều bất cập của Việt Nam.

đào tạo ngành y, đào tạo y khoa, trường đại học y
Lớp học của sinh viên Y khoa Trường ĐH Y Hà Nội. Ảnh: Văn Chung.

Đối với đào tạo đại học, hiện tại số lượng cơ sở đào tạo ngành y đang phát triển nhanh. Nếu từ năm 2008 chỉ có 8 cơ sở thì tới nay đã có hơn 20 cơ sở.

Theo Bộ Y tế, số lượng cơ sở đào tạo thành lập nhiều trong thời gian ngắn trong khi tiêu chí thành lập và mở ngành rất đơn giản, không có bệnh viện thực hành, chuyên môn của giảng viên chưa đánh giá đúng mức.

Bên cạnh đó, Việt Nam vẫn đang lẫn lộn giữa hai hệ thống năng lực: thực hành khám chữa bệnh và nghiên cứu hàn lâm. Đang cùng tồn tại song song 2 hệ thạc sĩ, tiến sĩ do Bộ GD quản lý hệ bác sĩ nội trú, bác sĩ chuyên khoa 1, chuyên khoa 2 do Bộ Y tế quản lý, song lại không có nhiều sự phân định, khác biệt rõ ràng giữa 2 chương trình.

"Các bác sĩ chuyên khoa 1 làm thên luận văn tốt nghiệp sẽ trở thành thạc sĩ. Các tiến sĩ ít thực hành kỹ thuật song vẫn hành như như bác sĩ chuyên khoa" - đại diện Bộ Y tế cho hay.

Mặt khác, việc cấp chứng chỉ hành nghề cho các bác sĩ, y sĩ, điều dưỡng,… chỉ cần yêu cầu thực hành nghề nghiệp sau khi tốt nghiệp mà không trải qua một kỳ thi sát hạch nào cả. Hơn nữa, chứng chỉ này được cấp 1 lần và sử dụng vĩnh viễn.

Ngoài ra, lương của nhân viên y tế bằng cách ngành khác ở cùng trình độ đạo tạo dù thời gian đào tạo lâu hơn. Chẳng hạn, bác sĩ phải đào tạo 6 năm song sau khi ra trường, mức lương khởi điểm chỉ bằng với mức lương của các cử nhân tốt nghiệp ở những trường đào tạo 4 năm.

Còn nhiều vấn đề cần thảo luận

Sau khi lắng nghe ý kiến của các chuyên gia nước ngoài chia sẻ về kinh nghiệm đào tạo hệ thống y khoa ở các nước cũng như các góp ý của các chuyên gia trong nước, Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam cho rằng, phương án đổi mới đào tạo ngành y khoa được xây dựng trong 2 năm có nhiều điểm chung với hệ thống đào tạo tiên tiến trên thế giới.

Góp ý về phương án đổi mới, Phó Thủ tướng đặt câu hỏi: Sau khi học xong 2 năm bác sĩ Y khoa thì sẽ công nhận bậc 7 trong khung trình độ và sau đó mới đi thực tập tại bệnh viện 1 năm hay đợi sau khi thực tập 1 năm rồi mới công nhận bậc 7 trong khung trình độ?

đào tạo ngành y, đào tạo y khoa, trường đại học y
Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam trao đổi xung quanh phương án đổi mới đào tạo ngành Y khoa sáng 23/9. Ảnh: Lê Văn.

"Sau khi các chuyên gia góp ý thì tôi thiên về hướng thứ 2" - Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam nói. Ông Đam cho rằng, theo phương án này thì chất lượng sẽ được đảm bảo hơn. Những người thực tập sẽ được coi như sinh viên, được hỗ trợ vay vốn đi học và bệnh viện có thể chi trả một phần nếu như họ tham gia các công việc bệnh viện.

Một vấn đề khác, Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam cho rằng vẫn đang tranh luận là cấp chứng chỉ một lần nay định kỳ, thi hay không và ai sẽ là người cấp. "Nếu thi thêm chứng chỉ như vậy thì sẽ thêm một thủ tục hành chính, nhiều người sẽ không đồng thuận. Tuy nhiên, cũng có thực tế là nếu cấp 1 lần thì sẽ có trường hợp tinh thần sức khỏe kém đi nhưng vẫn hành nghề, không an toàn cho bệnh nhân" - Phó Thủ tướng nói.

Phó Thủ tướng cũng nhấn mạnh, hiện nay, nhân lực ngành y tế không chỉ yếu về chất lượng mà còn thiếu về số lượng so với quốc tế. Vì vậy, ngoài việc đảm bảo chất lượng cũng phải tăng cường số lượng các bác sĩ để địa phương nào cũng có bác sĩ giỏi.

Theo Phó Thủ tướng, hiện nay, tỉ lệ bác sĩ trên một 1 vạn dân của Việt Nam chỉ là 7,8 trong khi thế giới là 20. Cộng cả ba đối tượng bác sĩ, y sĩ, điều dưỡng thì tỉ lệ này cũng chỉ là 20 trên 1 vạn dân trong khi Hoa Kỳ là 50.

Cuối cùng, Phó Thủ tướng cho rằng, phương án đổi mới đã khá sáng rõ, có điều cần bàn là thời gian chuyển tiếp là dài hay ngắn. "Tôi nghĩ rằng thời gian chuyển tiếp này sẽ ngắn nhất có thể".

Lê Văn

"Nhiều việc bị lấy cớ là 'nhạy cảm' để không minh bạch thông tin"

"Ở Việt Nam còn rất nhiều việc chưa được minh bạch, kể cả việc nhỏ và việc lớn, kể cả những chủ trương, quyết định và những vụ việc tiêu cực, tham nhũng, sai lầm. Nhiều việc được cho là “nhạy cảm” để lấy cớ đó không minh bạch thông tin.

LTS: Tuần Việt Nam trân trọng giới thiệu Phần 2 bài viết mới nhất của Tiến sĩ Vũ Ngọc Hoàng, nguyên Phó trưởng ban Tuyên giáo Trung ương, xung quanh một vấn đề mà ông luôn trăn trở - quyền lực và kiểm soát quyền lực.

Xem lại Phần 1: “Có những người bán rẻ Tổ quốc vì quyền lợi cá nhân”

Trong phần 1, tôi đã nói về lý do phải kiểm soát quyền lực. Trong phần 2 này, tôi xin góp bàn về quyền lực cần được kiểm soát như thế nào, bằng cách nào?

Kiểm soát quyền lực, Vũ Ngọc Hoàng, Tham nhũng, Lợi ích nhóm, Tự do ngôn luận, Con ông cháu cha, Tam quyền phân lập

Ông Vũ Ngọc Hoàng. Ảnh: Nhật Minh/ Vnexpress

Trước tiên phải thấm nhuần sâu sắc quan điểm quyền lực tối cao thuộc về nhân dân. Lời ấy không phải là hô khẩu hiệu, mà phải được thấm sâu trong hệ thống chính trị và trong cộng đồng nhân dân. Mọi người phải ý thức rõ ràng và đầy đủ về quan điểm ấy, thường xuyên thể hiện bằng hành động thực tế.

Bảo đảm việc lập hiến là của toàn dân (thông qua cử tri toàn quốc), nhân dân phải trực tiếp quyết định những vấn đề cơ bản của Hiến pháp (chứ không phải là nhân dân góp ý để Quốc hội xem xét). Phải trưng cầu dân ý đối với những vấn đề quan trọng của đất nước. Tiến tới Chủ tịch nước phải do nhân dân trực tiếp bầu (chứ không phải Quốc hội).

Kiểm soát bằng chính quyền lực Nhà nước

Tiếp theo, quyền lực phải được kiểm soát bằng chính quyền lực Nhà nước, quy định trong Hiến pháp và các luật liên quan về cơ cấu và chức năng, nhiệm vụ của bộ máy nhà nước, trong đó có sự phân quyền giữa ba nhánh lập pháp, hành pháp và tư pháp, các nhánh ấy độc lập tương đối với nhau, giám sát chéo và điều chỉnh lẫn nhau, nhằm hạn chế sai lầm, hoặc khi có sai lầm thì được phát hiện và điều chỉnh, khắc phục sớm nhất.

Nói chung, các nhà nước phong kiến chưa giải quyết được việc kiểm soát quyền lực, mặc dù có lúc đã có một số quy định tiến bộ, manh nha của kiểm soát quyền lực. Luật lệ của triều đình có những quy định cấm các quan không được làm.

Một số triều đại đã từng có các quan ngự sử ghi chép trung thực, khách quan mọi việc liên quan đến các quyết định và ứng xử của nhà vua, của triều đình để lịch sử đánh giá, phán xét công, tội. Vua cũng không được kiểm duyệt các ghi chép này. Có các gián quan để can gián vua không làm việc sai; có trống để thần dân kêu oan; có “quan tòa” liêm chính để phán xử đúng sai…

Tuy nhiên, về cơ bản vẫn chưa giải quyết được vấn đề kiểm soát quyền lực. Nguyên nhân là do quyền lực tập trung vào tay vua và hoàng tộc, vua bảo chết thì phải chết, ý vua là ý trời, ý vua là pháp luật, còn nhân dân chỉ là đối tượng bị cai trị, không có quyền tự do, kể cả quyền sống, trái ý vua thì tùy theo mức độ và sự nóng giận của vua mà bị trị tội, kể cả tru di tam tộc.

Thời kỳ đầu của chế độ tư bản cũng vậy, quyền lực tập trung vào tay những người giàu có và cũng không được kiểm soát. Khi chế độ tư bản phát triển đến một mức độ nhất định, đáng kể, có những bước tiến quan trọng về dân chủ xã hội, cộng với sự phát triển của các hệ tư tưởng, nhất là lĩnh vực triết học, làm thay đổi nhận thức và tư duy chính trị, thì quyền lực mới được kiểm soát đáng kể, và ngày nay vẫn đang phải tiếp tục hoàn thiện.

Phương pháp tiếp cận của nước ta lâu nay đối với vấn đề này chưa phải đã tốt, quyền lực nhìn chung chưa được kiểm soát chặt chẽ, thậm chí không ít trường hợp hầu như không có kiểm soát, và trên thực tế, việc lạm dụng quyền lực đã rất nhiều. Chính nó đã tạo nên sự tha hóa đến độ rất phức tạp.

Gần đây Tổng Bí thư nói nhiều lần về việc kiểm soát quyền lực. Chúng ta có thể không dùng cụm từ “Tam quyền phân lập”, không tiếp thu theo kiểu bê nguyên, rập khuôn máy móc mô hình này của các nước phương Tây, vì mỗi quốc gia có đặc điểm văn hóa và ở giai đoạn phát triển khác nhau. Nhưng riêng về vấn đề kiểm soát quyền lực trong đó thì rất nên nghiên cứu một cách thật nghiêm túc.

Đồng thời với việc phân quyền một cách khoa học giữa ba nhánh nói trên, còn có sự phân công và kiểm soát lẫn nhau giữa các bộ phận trong cùng một nhánh, nhất là hành pháp và tư pháp.

Thật sự tạo điều kiện để nhân dân hạnh phúc

Tiếp theo, kiểm soát quyền lực thông qua việc thực thi rộng rãi quyền dân chủ; kể cả hình thức dân chủ trực tiếp, dân chủ đại diện và dân chủ tham dự; thông qua chế độ tranh cử, đề bạt và miễn nhiệm cán bộ; minh bạch thông tin và trách nhiệm giải trình của các tổ chức và cá nhân được giao quyền lực; sự giám sát của công luận, của nhân dân; tự do tư tưởng và tự do ngôn luận để thể hiện chính kiến của những con người tham gia làm chủ đất nước.

Trong đó, cần phát huy tốt vai trò của xã hội dân sự lành mạnh. Ở đây, cần hiểu cho đúng xã hội dân sự với tư cách là các tổ chức và phong trào lành mạnh, hợp pháp, do nhân dân tự giác và tự nguyện lập ra. Nó không phải là một hình thái kinh tế - xã hội nào mà là một bộ phận hợp thành của xã hội hiện tại; không phải là tổ chức của nhà nước mà ngân sách phải cấp kinh phí và cũng không phải là đơn vị kinh tế hoạt động vì mục đích lợi nhuận.

Các tổ chức này ra đời và tồn tại nhằm bảo vệ lợi ích chính đáng của nhân dân, tham gia xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, xây dựng xã hội; nó là phương thức rất quan trọng để thực thi quyền dân chủ của nhân dân. Nó đã từng tồn tại và đang tồn tại trong xã hội Việt Nam truyền thống trước đây và trong xã hội Việt Nam hiện tại, tất nhiên là chưa hoàn chỉnh, chưa hiện đại.

Nhân dân có quyền chất vấn, yêu cầu cơ quan nhà nước phải giải trình; có quyền phản đối những việc làm mà nhân dân cho là sai trái; có quyền yêu cầu cán bộ từ chức hoặc bị cách chức… Các cơ quan nhà nước phải có trách nhiệm lắng nghe, điều tra xác minh, tiếp thu, trả lời, giải trình, không được ngăn cản cấm đoán nhân dân thể hiện chính kiến một cách ôn hòa.

Phải khuyến khích công luận lên tiếng phê phán, phản đối những việc sai trái (kể cả của lãnh đạo) để tăng sức đề kháng của cơ thể xã hội. Ở đâu và khi nào mà công luận bị hạn chế, ngăn cản thì ở đó và lúc ấy cơ thể xã hội đang giảm sức đề kháng (đến một lúc bệnh nặng dần, trở thành liệt kháng - đó chính là căn bệnh HIV chết người).

Trong một xã hội tiến bộ, việc minh bạch thông tin có vị trí rất quan trọng, mọi người dân đều có quyền tiếp cận thông tin, không ai được bưng bít thông tin, giống như “ánh sáng ban ngày” thay cho “đêm tối”, để cái xấu, cái ác không còn nơi ẩn nấp, phải lộ rõ nguyên hình. Lâu nay ở Việt Nam ta còn rất nhiều việc chưa được minh bạch, kể cả việc nhỏ và việc lớn, kể cả những chủ trương, quyết định và những vụ việc tiêu cực, tham nhũng, sai lầm.

Chính sự không minh bạch này đã làm cho nhân dân nghi ngờ, mất lòng tin. Nghi ngờ dung túng, bao che, cùng “lợi ích nhóm”. Nhiều việc được cho là “nhạy cảm” để lấy cớ đó mà không minh bạch thông tin. Chính việc không minh bạch ấy đã làm hạn chế hiệu quả của cuộc chiến chống tham nhũng và “lợi ích nhóm”, nếu như không muốn nói rằng nó cản trở các công việc ấy.

Một nhà nước của dân, cớ sao không báo cáo đầy đủ cho nhân dân biết? Nếu lãnh đạo không có ai dính dáng gì tiêu cực trong đó thì tại sao lại sợ minh bạch? Muốn minh bạch thông tin thì lãnh đạo Đảng và Nhà nước phải mở rộng hành lang hơn nữa cho tự do ngôn luận và báo chí, còn bản thân báo chí cũng phải dũng cảm, bản lĩnh và nâng cao đạo đức nghề nghiệp, nhà báo dám dấn thân cho lẽ phải và không để bị mua chuộc.

Cũng có ý kiến lo ngại rằng, khi minh bạch thông tin về các vụ việc thì nhân dân sẽ mất lòng tin hơn nữa. Tôi không nghĩ như vậy? Không minh bạch mới làm mất lòng tin. Ai cũng có quyền nghi ngờ cả. Và người lãnh đạo tốt cũng mang tiếng lây. Không dám minh bạch vì sợ mất lòng tin thì đó là thứ lòng tin bị đánh lừa, lòng tin nhầm lẫn.

Văn học nghệ thuật cũng cần phải tích cực tham gia “trừ gian” để góp phần “tải đạo” theo các giá trị nhân bản và phương pháp nghệ thuật phù hợp. Để thực thi dân chủ, việc đầu tiên là thật sự tạo điều kiện cho nhân dân được mở miệng. Đó là cách nói mộc mạc dễ hiểu nhưng là chân lý của Hồ Chí Minh.

Nhà nước rất cần nghiên cứu chỉnh sửa các điều luật về tội “Tuyên truyền chống nhà nước” để cho nhân dân với tư cách là “ông chủ” được tự do phê bình đối với bộ máy và cán bộ phục vụ nhân dân, không để cho “đầy tớ” lợi dụng những quy định chưa chặt chẽ mà quy chụp, tống giam “ông chủ”, làm thay đổi bản chất của nhà nước nhân dân. Tất nhiên đồng thời phải chống loạn ngôn, chống vu cáo và xúc phạm các cá nhân và tổ chức, vi phạm tự do của người khác, kể cả nhân dân và người lãnh đạo.

Kiểm soát quyền lực, Vũ Ngọc Hoàng, Tham nhũng, Lợi ích nhóm, Tự do ngôn luận, Con ông cháu cha, Tam quyền phân lập

Còn rất nhiều việc chưa được minh bạch, kể cả những chủ trương, quyết định và những vụ việc tiêu cực, tham nhũng, sai lầm. Ảnh minh họa

Lãnh đạo chủ chốt phải qua tranh cử

Công tác cán bộ lâu nay, bên cạnh những mặt làm được, nhìn chung trong hệ thống chính trị chưa tuyển chọn và sử dụng được nhân tài. Lịch sử nước ta đã nhiều lần lặp đi lặp lại như vậy.

Trong chiến tranh, với sức mạnh thiêng liêng của hồn nước, nhân tài tụ về dưới cờ khởi nghĩa để chiến đấu vì mẹ hiền Tổ quốc. Đến khi hòa bình thì nhân tài, trung thần thưa vắng dần, còn nịnh thần thì chui vào ngày càng nhiều trong triều chính, dẫn đến tha hóa quyền lực và sụp đổ.

Cách làm công tác cán bộ chủ yếu là sắp đặt theo ý chí và cách tư duy còn nhiều chủ quan của người lãnh đạo. Không ít trường hợp sắp xếp cán bộ theo quan hệ, hậu duệ, “lợi ích nhóm”; bị đồng tiền chi phối, thậm chí đồng tiền đã quyết định trong nhiều trường hợp; đề bạt con cháu, đồ đệ và những người ăn cánh.

Từ xưa tới nay, chế độ và triều đại nào cũng vậy, nạn mua bán chức quan là một trong các biểu hiện tha hóa quyền lực nguy hại nhất. Ở Việt Nam, nhiều năm rồi, cụm từ “buôn quan”, “buôn vua” đã xuất hiện, tồn tại và lan truyền. Ngôn ngữ không ngẫu nhiên mà có. Nó ra đời để phản ánh một thực trạng trong đời sống chính trị - xã hội.

Đến nay nạn chạy chức, chạy quyền đã trở nên khá phổ biến, có những trường hợp cứ như là đương nhiên, rất đáng lo ngại, kể cả ở những lĩnh vực hệ trọng. Công tác cán bộ chưa có được một cơ chế khoa học để tuyển chọn và sử dụng được nhân tài, tư tưởng phong kiến còn ảnh hưởng nặng nề và những năm gần đây lại cộng với mặt trái của cơ chế thị trường và sự tha hóa quyền lực.

Cần đổi mới mạnh mẽ và căn bản công tác cán bộ theo hướng cán bộ lãnh đạo chủ chốt phải qua tranh cử trong môi trường thật sự tôn trọng ứng cử tự do và đề cử của các tổ chức chính trị - xã hội; chọn cán bộ chuyên môn phải qua thi tuyển, thực chất và nghiêm túc, khách quan, vừa mở rộng dân chủ, vừa tăng trách nhiệm của người đứng đầu trong công tác cán bộ.

Đó cũng là cách để nhân dân và đông đảo cán bộ tham gia giám sát quyền lực trong việc giao quyền lực cho cán bộ. Nâng cao chất lượng của đại biểu Quốc hội và hội đồng nhân dân các cấp lựa chọn những người có năng lực và bản lĩnh làm đại biểu chân chính và xứng đáng của nhân dân, dám nói tiếng nói trung trực đấu tranh bảo vệ lợi ích của nhân dân.

Khi các đại biểu Quốc hội và HĐND các cấp đã được nhân dân bầu chọn thì phải toàn tâm toàn ý, một lòng một dạ phục vụ nhân dân, lắng nghe nhân dân, nói tiếng nói của nhân dân, biểu quyết vì nhân dân. Tiến tới công khai cho nhân dân biết các đại biểu ấy biểu quyết thế nào đối với những công việc mà nhân dân bức xúc quan tâm, để giám sát sự trung thành với dân.

Tổ chức Đảng phải làm nòng cốt kiểm soát quyền lực

Nếu các đại biểu ấy là đảng viên thì càng phải gương mẫu thức hiện ý dân, coi lòng dân là sơ sở quan trọng nhất để hành động - đó là nguyên tắc cao nhất. Tổ chức Đảng đã giao cho đảng viên nhiệm vụ làm đại biểu chân chính của nhân dân, đảng viên cứ thế mà hành động; tổ chức Đảng không cầm tay chỉ việc, không yêu cầu đảng viên phải biểu quyết và phát ngôn cụ thể theo ý kiến cấp ủy.

Trung thành với nguyện vọng của dân, nói tiếng nói của dân - đó chính là nhân cách và ý thức đảng viên chân chính. Đảng vì nhân dân mà hành động chứ không vì cái gì khác, không để cho “nhóm lợi ích” chi phối và thao túng.

Sự lãnh đạo của các cấp ủy Đảng lâu nay không ít trường hợp đã sử dụng biện pháp hành chính và quyền lực, thậm chí đã trở thành cơ quan quyền lực cao nhất trên thực chất, và cũng chưa có cơ chế kiểm soát quyền lực.

Với cách này, nếu kéo dài thì tổ chức Đảng sẽ bị quyền lực làm tha hóa, vừa hỏng công việc lãnh đạo đất nước, vừa hỏng bản thân tổ chức Đảng. Cần đổi mới một cách căn bản nội dung và phương thức lãnh đạo của Đảng theo hướng Đảng không làm thay, không chồng chéo với công việc Nhà nước, nhất là việc sử dụng quyền lực, mà chuyển mạnh sang lãnh đạo chủ yếu bằng các giá trị văn hóa, từ chủ trương hợp lòng dân đến noi gương và thuyết phục, không áp đặt một chiều bằng biện pháp tổ chức, hành chính và quyền lực.

Đảng phải đại diện chân chính và xứng đáng nhất cho ngọn cờ dân chủ; phát hiện và chọn lựa cho được các hiền tài để giới thiệu với nhân dân. Đó cũng là cách làm truyền thống mà trước đây, trong điều kiện chưa cầm quyền, Đảng đã từng sử dụng để trở thành một Đảng lãnh đạo của nhân dân.

Bản thân trong tổ chức của Đảng cũng cần phải có cơ quan do đại hội cử ra để giám sát cán bộ lãnh đạo về nhân cách và việc sử dụng quyền lực. Tổ chức Đảng không đứng lệch về phía quyền lực và sử dụng quyền lực nhà nước, mà nghiêng về phía nhân dân, tập trung lãnh đạo và làm nòng cốt trong kiểm soát quyền lực, thực hành dân chủ rộng rãi và phát huy vai trò các tổ chức của xã hội dân sự lành mạnh để tham gia xây dựng, bảo đảm cho nhà nước thật sự là nhà nước của nhân dân - là mục tiêu xây dựng nhà nước mà Đảng nói lâu nay.

Vũ Ngọc Hoàng

*Tiêu đề, các tiêu đề phụ của bài viết do Tuần Việt Nam đặt.

Xem thêm các bài cùng tác giả Vũ Ngọc Hoàng:

Ủy viên Trung ương bàn chuyện “con hơn cha, nhà có phúc”

Người xưa có câu “Con hơn cha là nhà có phúc”. Nhưng hơn là hơn cái gì? Có chức tước cao hơn, có tiền bạc nhiều hơn, bằng bất cứ giá nào?

Ủy viên TƯ Đảng bàn về sự bóc lột và thâu tóm quyền lực

Nếu không ngăn được “nhóm lợi ích”, Đảng chân chính sẽ không còn và Nhà nước sẽ biến chất, dân tộc sẽ bị bóc lột, bị tước đoạt quyền lực và tài sản của cải, xã hội sẽ không có dân chủ và tự do, không có bình đẳng.

Đảng không thể tồn tại nếu suy đồi về văn hóa

Nếu để Đảng bị suy đồi về văn hóa thì Đảng sẽ thất bại, có lỗi với nhân dân và lịch sử, đồng thời bản thân Đảng cũng không thể tồn tại.


Muốn CNXH, nền chính trị phải thật sự dân chủ

Không phải do ý muốn chủ quan đặt ra thế này thế nọ mà đến được CNXH. Thực tiễn trong quá trình đổi mới tại nhiều quốc gia đều đã chứng minh điều ấy.

Không thể có CNXH từ lý luận sáo mòn

Nếu chủ trương sai, bằng ý chí chủ quan, thì chẳng những con đường lên CNXH không ngắn hơn, mà có khi lại dài thêm, bỏ mất cơ hội và phải mất nhiều thời gian để quay lại.

'Thư từ thiên đàng' gửi tương lai hay nhất thế giới

VietNamNet xin đăng tải nội dung bức thư hay nhất thế giới năm 2016 của em Nguyễn Thị Thu Trang:

“Thiên đàng, ngày 1/1/2016.

Xin gửi lời chào tới anh bạn tương lai của tôi!

Vậy là đã gần bốn tháng kể từ ngày tôi rời xa dương thế. Có lẽ sự từ giã trần thế quá sớm khiến tôi trưởng thành hơn để hôm nay tôi viết bức thư này cho anh. Tôi – bé Aylan Kurdi 3 tuổi người Syria – được cả thế giới biết đến với giấc ngủ vĩnh hằng trên bờ biển Bodrum Thổ Nhĩ Kỳ, viết cho anh – là tôi của tuổi 45 còn sống nơi trần thế.

Nghe có vẻ vô lý anh nhỉ? Tôi đã chết thì làm gì có anh! Nhưng tại sao lại không thể khi mọi thứ đều trong một giấc mơ – cả tôi và anh. Những thiên thần sẽ giúp tôi gửi bức thư này đến anh.

Anh bạn thân yêu! Giờ đây tôi đang ở trên thiên đàng – một thế giới kì diệu lung linh biết mấy. Nơi này chẳng có ngày hay đêm. Mặt trời, vầng trăng và cả những vì sao lấp lánh cùng nhau tỏa sáng, không gian lúc nào cũng trong veo như pha lê. Mẹ và anh trai tôi đang mỉm cười cùng những linh hồn khác. Chúng tôi không có quốc gia, không phải di cư, không phân biệt tôn giáo, không có khủng bố hay bạo lực… Tất cả đều như nhau – những linh hồn bay nhẹ nhõm, thanh thản và bình yên.

Giờ đang là giao thừa. Từ trên đây, chúng tôi có thể ngắm nhìn cả trái đất. Ngắm nhìn những chùm pháo hoa lộng lẫy bung nở trong màn đêm và lắng nghe tiếng chuông ngân vang. Dưới đó là những mảng màu tương phản. Có những nơi rực rỡ trong ánh sáng, lại có những mảng tối im lìm đâu đó. Tiếng chuông lẫn trong tiếng súng, hạnh phúc ở cùng với bất hạnh, thù hận đi liền với tình yêu… Chao ôi, cuộc sống nơi trần thế! Giờ thì tất cả đã quá xa vời.

Anh bạn tuổi 45 ơi, anh còn nhớ chứ! Chúng ta theo cha mẹ chạy trốn khỏi chiến tranh và bạo lực đẫm máu nơi quê nhà Kobani với giấc mơ về “miền đất hứa” ở trời Âu. Vậy mà, giấc mơ ấy chấm dứt chỉ 20 phút sau khi chiếc thuyền khởi hành. Biển dậy sóng, thuyền lật úp, bàn tay bé nhỏ của tôi buông rời tay mẹ. Tôi đã hét lên: “Bố ơi, xin đừng chết!”. Tôi đã vật lộn với những con sóng, đã cố bấu víu lấy sự sống mong manh, đã vẫy vùng trong tuyệt vọng. Nhưng đứa bé ba tuổi thì có thể làm gì được giữa biển cả mênh mông trong đêm tối mịt mù? Và rồi... biển cả rộng mở đón tôi vào lòng. Biển cả cũng rất khoan dung khi thay vì nhấn chìm tôi đã đưa tôi vào bờ, nằm yên trên nền cát. Hẳn anh còn nhớ hình ảnh của tôi khi ấy. Bé bỏng. Áo màu đỏ và quần xanh lam. Chân đi giày. Hai tay xuôi theo chiều chân. Tôi nằm yên trên bãi biển. Mặt úp xuống bờ cát hiền hòa như đang say ngủ. Xung quanh, những con sóng vỗ về. Một giấc ngủ dài. Vĩnh viễn.

Hình ảnh tôi được chia sẻ rộng rãi trên các trang mạng xã hội và các phương tiện truyền thông. Họ đã nói những gì? “Thảm họa nhân đạo mang tính toàn cầu”, “Biểu tượng của nỗi đau mà người dân Syria phải hứng chịu cũng như nỗ lực tuyệt vọng để thoát khỏi nỗi đau ấy” rồi “khiến thế giới câm lặng” hay “thức tỉnh lương tri”.

Và người ta còn vẽ lên bức hình tôi đôi cánh của thiên thần. Đây, dĩ nhiên không phải là cách người ta “cường điệu hóa” hay “thi vị hóa” một cái chết. Đây là sức lay động từ một cái chết và là cách người ta làm dịu lại nỗi đau. Nhưng dù thế nào đi nữa thì một sự thật vẫn luôn hiện hữu. Một cuộc đời đã chấm dứt. Đứa trẻ mãi mãi tuổi lên ba. Tôi và gia đình đã sống sót qua mưa bom bão đạn ở Syria bất ổn, nhưng lại bỏ mạng khi đang trên đường tìm một nơi bình yên khác để sống. Cái chết quá sức đau đớn và quá sức vô lý.

Chao ôi, 3 năm – một cuộc đời! Giá không có chiến tranh và bạo lực; giá tôi được đi trên chiếc thuyền chắc chắn hơn; giá bố mua được cho tôi chiếc áo phao; giá các nước châu Âu mở rộng đường biên giới; giá như... thì có lẽ tôi đã không phải chết!

Giờ thì thân xác tôi đã được trở về nơi quê nhà. Một hành trình trở về đất mẹ gian truân, nhọc nhằn. Nhưng là trở về sau khi đã chết. Trở về cái nơi tôi đã tháo chạy. Trở về chỉ đề nằm dưới lòng đất. Đúng là một kiếp người dạt trôi, một phận người bèo bọt!

Nhưng anh ạ, dù sao thì tôi cũng được nhiều người biết đến, được an ủi. Còn hàng nghìn, thậm chí hàng triệu cái chết khác thì sao? Hàng nghìn người di cư đã bỏ mạng khi vượt Địa Trung Hải, hàng nghìn đứa trẻ đã chết vì đói, vì rét, vì bệnh tật, hàng trăm người đã chết vì khủng bố. Có những người biết là sẽ chết khi phải vượt biển di cư nhưng không làm khác được. Một người đồng hương Syria của tôi đã viết thế này trước khi chết chìm anh ạ “Cảm ơn biển cả đã chào đón chúng tôi mà không đòi hỏi visa... mà không hỏi tôn giáo của tôi là gì...”. Thế đấy, có những cái chết được người ta xoa dịu. Có những cái chết được người ta tưởng nhớ. Nhưng cũng có cái chết bị bỏ rơi, quên lãng. Chao ôi, chỉ có chết mới hết bất công sao? Hay đến chết cũng chưa hết bất công?

Và từ nơi đây, từ trong đau đớn, tột cùng của một đứa trẻ đã chết, từ trong yên bình, nhẹ nhõm nơi thiên đàng, tôi viết thư cho anh – là tôi, 45 tuổi còn sống nơi trần thế. Anh sẽ hỏi sao không phải một độ tuổi nào khác? Anh bạn, tôi chọn anh – tuổi 45 – là bởi khi ấy ta đã định vị được bản thân trong cuộc đời. Khi tôi 45 tuổi, còn sống – là anh – ta sẽ thế nào nhỉ? Một ông bố? Một công chức bình dân? Hay một nhân vật có khả năng thay đổi thế giới?

Anh biết đấy, Steve Jobs của Apple cũng là con một người di cư. Và ta sẽ sống ở đâu? Trở về quê hương Syria hay ở miền đất hứa trời Âu? Thế giới khi ấy sẽ ra sao? Có như thiên đàng tôi đang sống không? Tuổi 45 ngỡ sẽ đến như một lẽ tự nhiên ư? Không! Có những tuổi 45 mãi mãi chỉ là ước mơ không thành hiện thực. Ai sẽ cho tôi và những đứa trẻ như tôi tuổi 45? Ai sẽ cho chúng tôi cuộc đời? Làm sao để tất cả mọi người đều có tuổi 45, tuổi 55 và hơn thế nữa? Câu hỏi ấy ai sẽ trả lời cho tôi – thưa anh!

Thân ái!

Tôi – là anh từ trên thiên đàng”.

Quan chức và đại gia: “Đưa tiền cho gái….”

Tiền chuyển từ túi ông nọ vào bà kia, có mất đi đâu. Chỉ Đạo lý và Nhân tính nước Việt những ngày này, xấu hổ đến không ngẩng được mặt!

Trong đời sống xã hội vốn có nhiều bĩ cực, thỉnh thoảng có những vụ việc khiến cho dân tình được thư giãn đầu óc theo kiểu vưà tò mò, vừa chép chép miệng triết lý.

Như vụ án hoa hậu Trương Hồ Phương Nga đang được xét xử là một ví dụ.

Khởi đầu là một quan hệ dân sự, cuối cùng thành một quan hệ…hình sự

Khởi đầu là những người xa lạ, nàng là hoa hậu người Việt tại Nga, chàng là Cao Toàn Mỹ, một đại gia- giám đốc một công ty ở t/p Hồ Chí Minh. Cứ tưởng chân dài + đại gia= công thức thời thượng; được bao kẻ mơ ước. Cuối cùng chân dài đi đằng chân dài, đại gia đi đằng đại gia. Hai kẻ lạ xa lại hoàn xa lạ

Khởi đầu gặp nhau trên trang mạng xã hội FB, nơi cái thật cái ảo trộn lẫn khôn lường, cuối cùng gặp nhau trước… vành móng ngựa.

Khởi đầu là hai người tự do, cuối cùng một người đang chốn tạm giam. Còn một người tuy tự do, nhưng thực chất cũng trong chốn… giam cầm bẽ bàng, khinh khi của xã hội, sự hoài nghi cay đắng của ruột thịt, họ hàng.

Khởi đầu nói những lời tình tứ, nhục thể, cuối cùng nói với nhau những lời toàn lý lẽ ráo hoảnh, lạnh tanh.

Khởi đầu là trai tài gái sắc, cuối cùng là kẻ cắp bà già gặp nhau. Đúng là gieo gì- gặt nấy.

Giữa hai bờ vực thẳm nơi họ đứng “tố” nhau, bôi xấu nhau không chút ngượng ngùng là tiền bạc. Tiền rất… bạc mà!

Và của sự tráo trở. Tráo trở đến mức ngay tòa án thụ lý vụ án này cũng đâm đau đầu, chưa thể kết luận nổi ai đúng, ai sai, thật giả lẫn lộn, đành trả lại hồ sơ cho cơ quan chức năng điều tra tiếp.

Nếu Tráo trở có mặt, nó sẽ ngửa lên trời mà than: Trời đã sinh ra ta- sao còn sinh ra … con người?

Làm sao Tráo trở không ôm mặt than khóc được, nếu nghe trọn cả hai tai.

Quan chức, đại gia, Phương Nga, hoa hậu, Cao Toàn Mỹ, Ấn tượng trong tuần, Kỳ Duyên, nhà báo Kim Dung
Bị can Phương Nga và thông tin lan truyền trên mạng.

Theo các báo, ngày 21/9, bị can Phương Nga khai, từ quen biết trên mạng, hai người nảy sinh tình cảm. Muốn có mối quan hệ dài lâu, biết ông Cao Toàn Mỹ đã có gia đình, cô này ra điều kiện. Điều kiện đó là một “hợp đồng tình cảm” với giá 16,5 tỷ đồng trong thời hạn 07 năm. Nếu vi phạm trong thời hạn đó, cô sẽ phải hoàn trả toàn bộ số tiền cho vị đại gia này.

Và cứ thế, cứ thế, hợp đồng được… nghiêm chỉnh thực hiện như cam kết.

Theo bị can Phương Nga, đại gia Cao Toàn Mỹ chuyển cho cô 16,5 tỷ đồng là hoàn toàn tự nguyện. Nhưng sau 03 năm thì chia tay do có những mâu thuẫn. Bị cơ quan chức năng mời lên làm việc, cô này và cộng sự, còn bị phát hiện làm giả một số giấy tờ chứng minh đã trả lại tiền cho đại gia.

Ngược lại, bị hại Cao Toàn Mỹ phủ nhận hòan toàn, không có quan hệ tình ái. Mà chỉ là do có nhu cầu mua nhà, được bị cáo Phương Nga giới thiệu thì ông đồng ý mua. Chuyện mua nhà giữa hai người nó lòng vòng, rồng rắn… Nhưng có một điều, giao tiền cho người mua hộ- ở đây là Phương Nga, nhưng bị hại Cao Toàn Mỹ chưa bao giờ nhìn thấy cái nhà nó… tròn méo ra sao. Theo ông này, do quá tin lời của bị cáo Phương Nga.

Kể cũng lạ, với một đại gia, kinh doanh già đời, từng trải thương trường mà lại rất nhẹ dạ khi mua nhà tiền hàng chục tỷ, không cần xem xét đến tính pháp lý.

Đúng là anh nói anh phải, ả nói ả hay.

Hiện tượng những hoa hậu như Phương Nga vì tiền phải rơi vào vòng lao lý không phải là chuyện mới mẻ gì. Vì thế mà xã hội từ lâu chả còn “sốc” trước cái Đẹp nếu chẳng may nàng phải bị tra cùm.

Bởi cái Đẹp với tiền bạc thời này cách nhau có khi chỉ bằng một cái còng số 8.

Trước đó, năm 2013, xã hội đã biết đến hoa hậu Võ Thị Mỹ Xuân, từng đoạt danh hiệu Hoa hậu Nam Mêkông 2009. Điều bất ngờ, con đường dẫn hoa hậu này vào chốn lao tù 2 năm 6 tháng là con đường môi giới mại dâm và bán dâm.

Tiếp theo, tháng 7/2016 mới đây, hoa hậu quý bà Trương Thị Tuyết Nga, cũng rơi chốn lao tù, tới 15 năm. Con đường dẫn bà này từ vinh quang của vòng nguyệt quế trên đầu đến chiếc áo tù là con đường “lừa đảo chiếm đoạt tài sản, trị giá tới 3,1 triệu USD".

Toàn những người đàn bà dễ có mấy tay.

Vào đúng lúc chuyện chưa ngã ngũ, báo VietNamNet, ngày 22/9 có bài về “Hợp đồng tình ái' hoa hậu Phương Nga: Đang khôi phục email”. Khoảng 20 bức ảnh được cho là lấy từ email cá nhân của G.C thể hiện nội dung thương thảo quan hệ tình - tiền với cô gái tên Nga.

Ngoài sự kỳ kèo tiền bạc, các hình ảnh còn cho thấy thông tin về thú vui tình dục khác người của vị đại gia. Nội dung email đề cập tới hợp đồng tình ái “làm vợ hai” trong 07 năm, số tiền “10 t” (có thể là 10 tỷ- PV). Xin tạm trích:

(Emai của Cao Toàn Mỹ)

Những thông tin lan truyền trên mạng cho rằng, đây là nội dung trao đổi liên quan tới bản "hợp đồng tình ái" của hoa hậu Trương Hồ Phương Nga và đại gia Cao Toàn Mỹ.

Nhưng biết đâu đấy, thời IT, mọi thông tin thật thật- giả giả, chả biết đâu mà lường. Vẫn cần chờ điều tra tiếp đã.

Cũng như mới đây, báo Dân trí, ngày 21/9 đưa tin, ông Phạm Trọng Đạt, Cục trưởng Cục Chống tham nhũng (Thanh tra CP) trả lời phỏng vấn cho rằng, tỉnh TH cần kiểm tra, làm rõ thông tin trên mạng XH về những khối tài sản rất lớn của một nữ trưởng phòng thuộc Sở Xây dựng TH. Thanh tra CP cũng sẽ có ý kiến để tỉnh TH xem xét việc đó thế nào, khi dư luận xã hội nêu ra như vậy.

Trước đó, tin đồn trên các trang mạng xã hội cho rằng, nữ trưởng phòng này là “bồ nhí” của một vị quan chức đầu tỉnh.

Ông Phạm Trọng Đạt cũng có lý khi cho rằng, ở vị trí trưởng phòng một sở đã thuộc đối tượng kê khai tài sản. Bây giờ xuất hiện nhiều thông tin nói có nhiều tài sản thế thì tỉnh này phải xem thông tin đó có đúng không, phải kiểm định thông tin đó có chính xác không.

Nhưng ngay lập tức, không rõ tỉnh TH đã kiểm tra vụ việc chưa, mà ông Đỗ Trọng Hưng, Phó Bí thư Thường trực Tỉnh ủy TH phủ đầu luôn: Thông tin trên mạng xã hội đó là thông tin bôi nhọ, không chính thống, không chính xác. Bây giờ đi làm rõ những vấn đề đó làm sao được. Nếu như thế thì khác gì mình chạy theo người ta..."

Nghe chuyện, Tiền bạc ở đâu bỗng cười hề… hề:

-Tiền có biến mất đi đâu đâu mà các bác đã cứ cuống cuồng. Chúng em chỉ chuyển từ túi ông nọ vào túi… bà kia thôi!

Các bác cứ Bắc thang lên hỏi ông Trời/ Đưa tiền cho gái có đòi được không? Lắc đầu quầy quậy đừng mong/ Trời đòi chả được nữa là ông… Trọng Đạt!

Đúng vậy. Tiền chuyển từ túi ông nọ vào bà kia, có mất đi đâu. Chỉ Đạo lý và Nhân tính nước Việt những ngày này, xấu hổ đến không ngẩng được mặt!

Kỳ Duyên

.

Xe khách đối đầu container, 17 người thương vong

- Chiếc xe khách giường nằm chạy tuyến miền Tây đi Sài Gòn đang lưu thông trên đường bất ngờ va chạm với xe container khiến 17 người thương vong.

Đến khoảng 9h sáng nay, Công an tỉnh Bến Tre vẫn đang tiến hành khám nghiệm hiện trường, điều tra nguyên nhân vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng khiến 17 người thương vong.

xe khách, container, thương vong, Bến Tre, tai nạn giao thông, CSGT

Hiện trường vụ tai nạn

Thông tin ban đầu, khoảng 2h cùng ngày, chiếc xe khách giường nằm 50 chỗ mang BKS: 51B-081.16 của hãng xe Thanh Nguyên lưu thông trên QL 60 hướng từ Trà Vinh đi Sài Gòn. Khi đến địa bàn xã Thanh Tân (huyện Mỏ Cày Bắc, tỉnh Bến Tre) thì xảy ra va chạm với xe container mang BKS: 51R-08266 đang lưu thông theo chiều ngược lại.

Cú va chạm mạnh khiến tài xế xe khách và 1 hành khách tử vong tại chỗ. Ngoài ra, vụ tai nạn cũng khiến 15 người khác bị thương nặng được đưa vào Bệnh viện Đa khoa Nguyễn Đình Chiểu cấp cứu.

xe khách, container, thương vong, Bến Tre, tai nạn giao thông, CSGT
xe khách, container, thương vong, Bến Tre, tai nạn giao thông, CSGT

Vụ tai nạn khiến hành khách trên xe giường nằm la hét, hoảng loạn

Sau đó, CSGT tỉnh Bến Tre đã tiến hành khám nghiệm hiện trường để điều tra nguyên nhân vụ tai nạn.

Theo người dân cho biết, nguyên nhân vụ tai nạn có thể do tài xế của “hung thần” container chạy tốc độ cao và lấn đường nên xảy ra va chạm với xe khách.

Tại hiện trường, hai chiếc xe bị hư hỏng nặng. Hàng trăm người dân hiếu kỳ đứng xem khiến lực lượng chức năng vất vả để điều tiết giao thông qua khu vực.

Hoài Thanh